Thích món ngon, món lạ là bản năng của con người, nhưng chẳng thể đánh đồng việc đó với săn trộm thú vật hoang dại. Ông đại gia ngâm ba con hổ con trong bình rượu có phải là phi đạo đức khi ông ta không tự đi săn ba con hổ ấy rồi đem về ngâm rượu? Có ai đó đã đi săn và ngâm rượu rồi bán cho ông ta với giá cao. Nếu ông không mua cũng có người khác mua vì người ta mê tín với truyền thuyết về "cao hổ cốt". Đây mới là cái gốc của vấn đề.
Tương tự với ngà voi, sừng tê, nhung nai, mật gấu, nọc rắn, da cá sấu, mai đồi mồi (rùa biển)... rồi đến những loại thực vật như trầm hương, kỳ nam (ký sinh trên cây gió bầu) với những câu chuyện hoang đường "ngậm ngải tìm trầm", vỏ cây quế, nấm linh chi, củ sâm... ắt những truyền thuyết từ chúng đều đến từ quan niệm "của lạ là của ngon, của hiếm là của quý". Chỉ khi nào người ta triệt tận gốc cái quan niệm này thì vấn nạn săn trộm động vật hoang dã mới được giải quyết triệt để.
Những gia súc mà chúng ta nuôi như heo, bò, gà, cá, tôm... cho đến chó, mèo đều có tông tích từ những con vật hoang dã. Nếu bảo đừng ăn thì tốt nhất chúng ta đừng nuôi. Còn nếu muốn ăn thì bắt chúng về nuôi. vì thế, ăn gì không quan yếu, quan trọng là cội nguồn của thức ăn ấy. Ăn gì cũng không bất hợp pháp chỉ có cội nguồn không đúng quy định của pháp luật mới là phạm pháp.
Người ta không muốn nuôi chúng, họ chỉ muốn bắt chúng từ tự nhiên hoặc móc túi (như trộm chó, mèo) thì rõ ràng là phi pháp. Ngay cả những quốc gia tự cho mình là văn minh, mỗi năm cũng đánh bắt hàng triệu tấn cá biển tự nhiên, vậy có thật sự là văn minh?
Về chế biến, thịt bò còn có "tái, nạm, gàu, gân" thì nói gì các loại thịt khác? Chúng ta ăn con gì, gần như thường để thừa thứ gì ngoài xương của chúng. Phương Tây họ cho rằng "văn minh" hơn bởi gần như chỉ ăn thịt đùi, còn đồ lòng, nội tạng, tủy não họ đều vứt đi. Đến cá, họ cũng chỉ ăn phi lê (dạng như thịt rút xương). Chúng ta ăn thịt một con vật bằng họ phải ăn tới ba con mới đủ lượng thịt tương ứng. Họ "vung phí" như vậy nhưng vẫn luôn chê chúng ta "ăn tạp".
Vậy thức ăn phương Tây hơn chúng ta ở chỗ nào? Đó là vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Chúng ta chủ yếu là ăn tươi còn họ ăn thức ăn đã qua chế biến công nghiệp. Những cái mà họ vứt không ăn là những thứ khó chế biến công nghiệp hoặc chẳng thể bảo quản lâu được. Còn cỗi nguồn thực phẩm là như nhau, từ gia súc, vật nuôi hoặc đánh bắt tự nhiên.
Bài viết cùng tác giả:
Trong vấn đề giết mổ động vât, họ dùng điện giật vào dắt mối thần kinh cho con vật chết ngay, chết nhanh, chết êm ái, còn chúng ta thọc tiết, cắt cổ, đập đầu, máu me hơn họ. Và rồi, họ lên án chúng ta là "ngược đãi gia súc". Điều này ứng với câu "phú quý sinh lễ nghĩa". Giết con vật để lấy thịt cũng phải giết làm sao cho "có đạo đức" mới gọi là văn minh?
san sẻ bài viết của bạn cho trang quan điểm .
Lâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét