Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

Chuyến tàu mồ côi: Hành trình đi tìm mái ấm của trẻ em cơ nhỡ với đầy rẫy hiểm nguy và những góc khuất không ai biết

Trước khi hệ thống cho nhận nuôi trẻ mồ côi đương đại ra đời, những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi đã phải cùng nhau bước lên “Chuyến tàu mồ côi" để đi đến khắp nơi trên thế giới trước khi tìm được gia đình mới của mình.

Chuyến tàu mồ côi được tạo ra như một nỗ lực của chính phủ nhằm viện trợ những đứa trẻ kém may mắn bị cha mẹ bỏ rơi, trôi dạt ở đầu đường xó chợ có thể tìm được tổ ấm mới của mình ở miền Trung Tây nước Mỹ. Ở đó, chúng sẽ được thương và được đến trường.

Chuyến tàu này nghe có vẻ như là dụng cụ đưa trẻ nít đến miền đất hứa nhưng nó lại trở thành cơn ác mộng đối với hàng nghìn đứa bé, từng lên tàu rồi rời đi trong vòng tay của những người xa lạ.

Chuyến tàu mồ côi: Hành trình đi tìm mái ấm của trẻ em cơ nhỡ với đầy rẫy hiểm nguy và những góc khuất không ai biết - Ảnh 1.

Sự khởi đầu của chuyến tàu mồ côi

Vào năm 1849, mục sư Charles Loring Brace đến thành phố New York (Mỹ) với mục tiêu truyền giáo cho người nghèo tại đây. thời khắc đó, khu vực Five Points của tiểu bang Manhattan đã bị tàn phá nặng nề bởi các băng đảng tầng lớp đen. Chúng biến nơi đây thành khu ổ chuột đầu tiên của xứ sở cờ hoa. Vào năm 1850, chí ít 10 nghìn hoặc cực điểm là 30 nghìn đứa trẻ đã phải sống vất vưởng trên khắp các ngóc ngách đường phố.

Chuyến tàu mồ côi: Hành trình đi tìm mái ấm của trẻ em cơ nhỡ với đầy rẫy hiểm nguy và những góc khuất không ai biết - Ảnh 2.

Một nhóm trẻ cơ nhỡ chờ được nhận nuôi ở Hội hỗ trợ con nít.

Để cải thiện tình trạng người vô gia cư ngày càng tăng, Brace đã thành lập Hội hỗ trợ trẻ em với những hoạt động trước tiên là tổ chức lớp học văn hóa và kinh thánh. Dần dần, Hội tương trợ trẻ nít còn trở nên mái ấm cho các bé trai cơ nhỡ, được biết đến với cái tên Nhà trọ Newsboys.

Thời gian trôi qua, nhà trọ Newsboys dần trở nên quá tải khi số lượng trẻ thơ tìm đến ngày càng nhiều. Lúc này, Brace lại đau đầu nghĩ suy ra giải pháp thay thế, đó là chuyến tàu mồ côi. Vị mục sư nghĩ rằng những đứa trẻ thường tìm đến ông để xin thức ăn và chỗ trú ẩn, cần được đưa đến một nơi khác bên ngoài tỉnh thành New York, nơi chúng có thể được phát triển tốt hơn.

Trong lúc nghiên cứu những khu vực tiềm năng, Brace phát hiện khu vực Trung Tây nước Mỹ đang có nhu cầu cần lao hết sức lớn. Đó là nơi sinh sống của rất nhiều người nông dân, đang phải thật lực làm việc trên cánh đồng ngày càng mở rộng diện tích của họ. Chính do vậy nên Brace tin rằng những người dân cày ấy sẽ dang rộng vòng tay để chào đón những đứa trẻ, nuôi dạy chúng để sau này nhờ cậy chúng phụ giúp công việc đồng áng.

Bất chấp những lời hứa về một cuộc sống tươi sáng hơn, chuyến tàu mồ côi vẫn vấp phải rất nhiều chỉ trích. Chuyến tàu trước tiên xuất phát vào tháng 10/1854, chở theo 45 đứa trẻ đi từ New York đến Dowagiac, Mich. trong 4 ngày, các em bị nhồi nhét trên con tàu chật hẹp và chỉ có duy nhất 1 người lớn đi cùng là E.P. Smith, 1 thành viên của Hội hỗ trợ con trẻ.

Chuyến tàu mồ côi: Hành trình đi tìm mái ấm của trẻ em cơ nhỡ với đầy rẫy hiểm nguy và những góc khuất không ai biết - Ảnh 3.

Chuyến tàu mồ côi: Hành trình đi tìm mái ấm của trẻ em cơ nhỡ với đầy rẫy hiểm nguy và những góc khuất không ai biết - Ảnh 4.

Trên đường đi, Smith đã giao 2 đứa trẻ đã cho những người đàn ông đi thuyền cũng đang có nhu cầu nhận nuôi con. Tiếp đến, 1 đứa trẻ khác đã được một người ở Albany đưa đi. Tuy nhiên, thông báo về những người nhận nuôi lại khá mập mờ.

Theo lời Smith, những người có nhu cầu nhận nuôi tại Michigan bắt buộc phải có thư giới thiệu của mục sư. Vậy nhưng, không có bất kỳ chứng cớ nào cho thấy Smith soát hay công nhận bít tất giấy tờ của người nhận nuôi.

Đến cuối hành trình trước hết, chỉ có 8 trong số 45 đứa trẻ còn lại trên tàu. Sau đó, chúng được đưa lên chuyến tàu khác đi đến một trại trẻ mồ côi ở Iowa. Người điều hành ở đó cũng từng là 1 đứa trẻ bị bỏ rơi nhưng không có chứng từ nào chứng minh tất tật điều đó là sự thực.

Dù vậy, dự án chuyến tàu mồ côi lại gặt hái được rất nhiều thành công và ngày một được biết đến rộng rãi.

Mở đường cho những hoạt động nhận nuôi trẻ cơ nhỡ cho tương lai

Trong suốt 75 năm tiếp theo, đã có hơn 200 nghìn đứa trẻ được viện trợ rời khỏi New York để đến những vùng đất khác. Ngoài Mỹ, chúng còn đến được Canada và Mexico. Người ngoài nhìn vào có thể thấy đây là một giải pháp ráo để giảm thiểu dân số vô gia cư ở khu ổ chuột nhưng trải nghiệm của những đứa trẻ trên chuyến tàu định mệnh ấy lại không hề tốt đẹp như vậy.

Điều kiện trên tàu khôn xiết khắc nghiệt. Bọn trẻ phải đối diện với sự chật chội, ngột ngạt và nhiệt độ bên trong không được điều chỉnh hiệp. Chuyến tàu đôi khi chạy xuyên suốt nhiều ngày mà không dừng chân và những đứa trẻ luôn bị bỏ đói, chỉ được ăn đúng 1 bữa trong ngày.

Chuyến tàu mồ côi: Hành trình đi tìm mái ấm của trẻ em cơ nhỡ với đầy rẫy hiểm nguy và những góc khuất không ai biết - Ảnh 5.

con trẻ cơ nhỡ được kêu gọi đi chuyến tàu mồ côi để tìm mái ấm mới.

Dù được gọi là chuyến tàu mồ côi nhưng không phải đứa trẻ nào bằng lòng đi lên đây cũng là trẻ mồ côi. Khoảng 25% trong số đó có bố mẹ đang sống ở đô thị New York. Rất nhiều đứa trẻ bị bắt phải rời xa anh em hoặc bạn bè của mình trong quá trình di chuyển trên tàu bởi thỉnh thoảng, gia đình mai sau của chúng chỉ mong muốn nhận nuôi 1 đứa trẻ. Họ không quan hoài liệu đứa trẻ minh chọn có đi cùng họ hàng hay bạn bè của chúng hay không.

Chưa dừng lại ở đó, những đứa trẻ còn đối mặt với nguy cơ không được nhận nuôi vào những gia đình tốt đẹp mà bị xem như những thuộc cấp lao động phụ giúp việc đồng áng. Mặc dù tuốt tuột đều là thời cơ cứu vãn cả thế cuộc những đứa trẻ những trải nghiệm thời thơ sẽ trở nên ký ức không thể nào quên được của chúng.

Chuyến tàu mồ côi: Hành trình đi tìm mái ấm của trẻ em cơ nhỡ với đầy rẫy hiểm nguy và những góc khuất không ai biết - Ảnh 6.

Vào năm 1929, thời gian Đại suy thoái diễn ra đã chấm dứt hoạt động của các chuyến tàu mồ côi. Khi đó, tất những gia đình đều rơi vào cảnh khốn khó, kiếm ăn cho mình đã khó chứ đừng nói đến chuyện nhận nuôi.

Dù vẫn tồn tại những tranh luận xung quanh nhưng không thể phủ nhận chuyến tàu mồ côi đã mở đường cho những hệ thống coi sóc và nuôi dưỡng trẻ mồ côi sau này phát triển. Lấy cảm hứng từ ý tưởng của mục sư Brace, giúp đỡ những đứa trẻ tìm được gia đình mới có thể coi ngó chúng, chính quyền thành thị New York đã thành lập một tổ chức tương tự chuyến tàu mồ côi nhưng bảo đảm an toàn hơn và nó tồn tại cho đến tận ngày hôm nay.

(Nguồn: ATI)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét