Gia đình tôi mở cửa hàng kinh doanh vật liệu xây dựng đã hơn chục năm nay. Khi tôi đi lấy chồng, ba má cho tôi ít của hồi môn, lại cho vay thêm nửa tỷ bạc để tôi mở một cửa hàng tiếp chuyện kinh doanh ở quê chồng. Tiền vốn đầu tư hoàn toàn là tiền của tôi, nhà chồng không hề có một đồng nào góp vào.
Chồng tôi hồi yêu tôi thì là nhân viên văn phòng, sau chán vì lương thấp nên anh về tài xế vận tải cho tôi. Thế nên lâu dần trở thành cửa hàng của hai vợ chồng vì tôi cũng không phân chia tiền bạc gì với chồng. Anh đôn hậu, tốt tính, kể cả đang ăn cơm mà khách giục chở sắt thép qua là anh cũng buông bát đi ngay. Là ông chủ nhưng xi măng anh vẫn vác cùng nhân viên, chẳng nại bất cứ công việc gì.
Thế nhưng ba má chồng tôi thì rất ghê gớm và khó tính khó nết. Hồi đầu tôi mới mở cửa hàng, làm ăn còn chưa thông thuận thì ông bà cứ xa xăm bảo tôi đổ tiền xuống sông. Lấy tiền đó đi gửi ngân hàng lấy lãi rồi kiếm công việc văn phòng ngồi sáng chiều có phải cuối tháng cũng được vài triệu đủ ăn tiêu mà thư nhàn. Tôi tức lắm, nhà nghèo mà ông bà chỉ tâm tính tủn mủn như vậy thì bao giờ mới khá lên.
Nhà nghèo mà ông bà chỉ tâm tính lủn mủn như vậy thì bao giờ mới khá lên. (Ảnh minh họa)
Khi cửa hàng làm ăn tốt thì ông bà hết xin tiền mua cái này cái nọ cho hai đứa em chồng, lại đến gợi ý bảo tôi cho mấy đứa vay tiền xây nhà. Tôi cũng hào phóng giúp. Đến giờ tổng tiền 2 đứa em chồng vay tôi là gần 1 tỷ đã 4 năm rồi nhưng tôi không hề đòi, cũng tượng không thấy ai đem trả một đồng.
Nhưng một tháng trước cửa hàng tôi xảy ra chuyện. Tôi ký phối hợp đồng cung ứng vật liệu xây dựng cho một doanh nghiệp xây dựng xưởng trại. Họ nợ đọng vốn một nửa. Xưởng trại xây xong thì ông chủ lại bị bắt vì vụ việc gì đó, thành thử giải thể công ty. Tôi không biết tìm ai đòi tiền trong khi lại đến chu kỳ quay vòng vốn.
Trong bữa cơm tối tôi kể chuyện với bác mẹ chồng. Thay vì động viên yên ủi tôi nuốm vượt qua, họ lại dập dồn hỏi tôi xem lãi nợ thế nào, rồi tiền mà tôi đã hứa cho ông bà mua cái xe máy xịn đi Tết này thì có còn không?
Bực quá nên tôi nói: "Con sắp phá sản tới nơi rồi mà bác mẹ còn lo mua xe máy, phen này có khi phải cắm sổ đỏ nhà để trả bớt lãi cho nhà băng và trả lương viên chức nữa kìa".
Tôi chỉ nói quá lên như vậy mà mẹ chồng đã vội quát: "Nhà này là của chúng tôi, chị về làm dâu quyền gì mà đòi cắm sổ đỏ". Rồi ông bà mắng chửi tôi ngu, làm ăn không tính hạnh cẩn thận… Chồng tôi can ngăn bênh tôi thì mẹ chồng mắng cả anh là nghe lời vợ, nhu nhược… Tôi ức quá nên tối đó ra cửa hàng ngủ. Tôi bảo chồng cứ ở nhà, để tôi yên tĩnh nghĩ suy một mình.
Chỉ thương chồng tôi, đứng giữa mẹ và vợ, anh không biết bênh ai cả. (Ảnh minh họa)
Sau một đêm mất ngủ vì toan lo, sáng hôm sau chồng ra cửa hàng trông thì tôi về nhà dự kiến tắm rửa thay quần áo rồi đi tìm một số đối tác khác để giải quyết thì thấy vali và áo quần của mình bị mẹ chồng ném đầy sân.
Thấy tôi thì bà bảo: "Đấy, cô thích thì mang hết áo xống đồ đoàn của cô đi đi. Nhà này không chứa kiểu con dâu bị mắng là đùng đùng bỏ ra ngoài ngủ lang ngủ chạ như thế…". Bà còn nói nhiều lắm nhưng tôi chẳng buồn nghe mà chạy về phòng mình mở két ra, cầm theo 3 cuốn sổ đỏ nhà đất tôi từng mua mà không cho bác mẹ chồng biết.
Mẹ chồng chạy theo nhìn thấy, bà ngờ ngạc hỏi tôi lấy sổ đỏ ở đâu ra? Tôi bảo: "May mà mấy năm trước con mua số nhà đất này đứng tên con, nếu không thời giờ lấy đâu ra sổ đỏ mà cắm nhà băng".
Rồi tôi xách theo cả quần áo ra cửa hàng ở. Các chị nói xem tôi có nên ra ở riêng không? Chỉ thương chồng tôi, đứng giữa mẹ và vợ, anh không biết bênh ai cả. Giờ mà tôi đòi ở riêng là anh cũng nghe thôi, nhưng như thế thì anh sẽ áy náy không ở bên thờ phụng ba má được. Anh lại là người hay nghĩ suy. Tôi nên làm gì bây chừ hả các chị?
(Xin giấu tên)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét